Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót

Thế giới - Theo kenh14.vn

Edward Fine hiểu rằng mình đã rất may mắn. Vì chỉ cần ngày hôm đó khác đi một chút, ông chắc chắn không còn trên đời này nữa.

Người đàn ông dùng khăn tay che mặt, tay cầm túi xách, băng qua đống đổ nát với vẻ sợ hãi và choáng váng. Đó là Edward (Ed) Fine, lúc này đang lê bước ra khỏi con phố Broadway sau khi tòa Tháp Đôi Trung tâm Thương Mại Thế giới (WTC) sụp đổ.

Một phóng viên chụp lại, và Ed trở thành một biểu tượng không quên cho ngày kinh hoàng nhất lịch sử nước Mỹ: 11/9/2001.

Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót - Ảnh 1.

Ngày định mệnh

"Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tấm ảnh đã trở thành một biểu tượng. Biên tập viên ảnh của một tạp chí bảo tôi rằng nó tượng trưng cho sự kiên cường của các doanh nhân Mỹ sau thảm họa," - Edward kể lại trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2015.

Thời điểm chiếc Boeing 767 bị các phần tử khủng bố kiểm soát và lao vào tòa tháp (tầng 93 - 99), Ed đang ở tầng thứ 79 của Tháp Bắc. Đến giờ ông vẫn còn giữ bộ suit và chiếc túi xách của ngày hôm đó, cùng tấm thẻ ra vào Tháp Đôi.

Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót - Ảnh 2.

"Một sự trùng hợp đáng sợ, khi sáng hôm đó tôi có việc ở WTC. Chúng tôi chuẩn bị một thương vụ đầu tư ngân hàng, và tôi đặt lịch cho con trai với một công ty tại WTC. Nhưng tối hôm trước, thằng bé bảo nó bị ốm và tôi phải đi thay."

"Sáng 11/9 là một ngày trời tuyệt đẹp. Tôi dậy rất sớm, vào tòa nhà lúc 7h52 phút để đến điểm hẹn ở tầng 87."

"Đáng lẽ tôi đã phải chết. Có rất nhiều yếu tố khiến tôi có thể chết ngày hôm đó. Như chuyện tôi đi thang máy đến tầng 79 để đổi thang, nhưng lại lỡ mất chuyến thang đổi lên tầng 87 chỉ vài giây thôi."

"Nếu như đi kịp, có lẽ giờ này tôi đã chẳng còn ngồi đây."

"Lỡ chuyến, tôi đành đứng ở sảnh chờ của tầng 79. Chỉ 30s sau, tôi nghe thấy một tiếng nổ rất lớn. Kính vỡ, khói và lửa tràn xuống. Tiếng người hét thất thanh vang vọng. Tôi vội vàng rạp người xuống để đảm bảo an toàn. Nhưng nhiên liệu từ động cơ máy bay chảy ra khắp nơi."

Điều kỳ lạ là không phải ai cũng tỏ ra sợ hãi như Ed. Ông nhớ lại, trong khi bản thân sợ hãi nhủ thầm "phải ra khỏi đây ngay lập tức", ông nhìn thấy một người phụ nữ mặc đồng phục của WTC đang rất bình tĩnh gọi điện thoại.

Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót - Ảnh 3.

"Tôi nói 'Này cô, lối thoát hiểm ở đâu? Chúng ta phải chạy ngay.' Cô ta đáp đơn giản 'Tôi đang bận điện thoại.'"

"Tôi lặp lại 'Chúng ta phải rời đi ngay lập tức. Cái cửa ấy ở đâu?' Lúc này cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn nộ, hét lên 'Tôi đang nói chuyện điện thoại. Ông cứ chờ ở đó đi.'"

Rốt cục Ed phải tự tìm cửa thoát hiểm, và bắt đầu hướng dẫn mọi người rời khỏi tòa tháp.

"Lúc đó không ai ở thang cả. Chúng tôi chạy như bay xuống, có lẽ khoảng 24 - 25 tầng lầu chẳng có ai. Rồi mọi người cũng tràn ra, và tốc độ xuống chậm lại."

"Ở khoảng tầng 40, một người phụ nữ cầm theo ít khăn giấy ướt và phát cho mọi người. Tôi cũng lấy một cái vì quá nóng. Giờ nghĩ lại, chiếc khăn đó hẳn đã cứu mạng tôi. Sau khi lau người, tôi cất nó vào túi rồi tiếp tục chạy xuống những bậc thang dài bất tận."

Ed cùng hàng trăm người khác tiếp tục chạy xuống. Đột nhiên, họ bắt gặp đội lính cứu hỏa đang chạy ngược lên.

"Đó là ở tầng 20. Tất cả lính cứu hỏa đều mặc đầy đủ trang bị của mình. Tôi tự hỏi không hiểu họ làm sao mang được chúng lên tận tầng 70, 80, khi tôi chỉ cầm cái túi thôi mà chạy xuống cũng muốn ná thở."

Hành trình nào cũng đến hồi kết. Ed xuống đến mặt đất, rời khỏi tòa nhà. Ông thở không ra hơi, cái đầu gối cũng bắt đầu biểu tình. Nhưng nào ngờ tất cả mới chỉ là khởi đầu.

Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót - Ảnh 4.

"Đỡ mệt, tôi quyết định đi tiếp. Nhưng mới được vài bước thì lại có một tiếng nổ lớn nữa. Tôi quay lại nhìn và thấy tòa nhà bắt đầu sụp đổ."

"Tôi chỉ còn biết đứng đó, choáng ngợp vì cảnh tượng kinh hoàng, cho đến khi có người chạy ngang qua vỗ vào mặt tôi một cái và hét lên 'CHẠY ĐI'."

"Tại sao phải chạy chứ? Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng vẫn quay người chạy càng nhanh càng tốt. Nhưng với chiếc đầu gối đang biểu tình thì cũng không nhanh lắm đâu, đảm bảo đấy."

"Tôi đến được góc đường Broadway, chạy vào. Ở đó có một linh mục và một chuyên gia cấp cứu. Nhưng vừa ngoảnh đầu lại, thứ đang tràn đến là một đám khói bụi và mảnh vỡ khổng lồ, chắc chắn phải cao đến vài tầng lầu."

"Tôi chỉ kịp nghĩ: Rồi xong, mình sẽ chết ngay trên đường. Tôi sẽ bị chết ngạt trong đám bụi này. Vị linh mục đặt tay lên vai tôi và cầu nguyện..."

Chứng nhân lịch sử

"Đám bụi nóng bỏng tràn đến phủ lên người chúng tôi. Thật trớ trêu. Chúa cứu tôi ra khỏi tòa nhà, nhưng lại để tôi chết ở đây, trên đường Broadway?" - Ed tiếp tục.

Edward Fine - người đàn ông trong bức ảnh biểu tượng của thảm kịch 11/9: Câu chuyện của người sống sót - Ảnh 5.

Tòa tháp đôi sụp đổ, để lại cột khói bụi và mảnh vỡ khổng lồ

"Tôi nín thở, nhưng đột nhiên nhớ ra nó - chiếc khăn ướt bỏ trong túi. Tôi vôi lôi nó ra, bịt chặt vào mũi và miệng. Nhờ nó mà tôi có thể thở. Nó thực sự cứu mạng tôi."

"Mọi thứ xung quanh tĩnh lặng lạ thường. Một lúc lâu sau, dường như có ai giẫm lên người tôi. Tôi tưởng điều này có nghĩa mọi thứ đã an toàn để đứng dậy. Nhưng lúc mở mắt ra, có thứ gì đó như thiêu đốt mắt tôi. Mọi thứ tối đen như mực, chỉ đau đớn là thực."

"Tôi cứ nằm vậy suốt 10 phút nữa, rồi tìm cách mở mắt. Lần này không còn đau đớn gì cả.. Nhìn quanh phố, tôi thấy một quầy bán cafe. Người ta đang phát nước cho các nạn nhân ở đó. Tôi lết lại gần, quần áo phủ bụi, đầu gối đau nhức đến kinh dị."

Ed đã sống, là một trong những nạn nhân may mắn sống sót sau thảm họa khủng bố kinh hoàng nhất lịch sử nước Mỹ khiến 2977 người thiệt mạng. Hành trình kỳ diệu này đã giúp Ed có mục tiêu và cảm hứng mới, đi theo kinh doanh các sản phẩm cho ngành y tế.

"Chúa cứu tôi thoát khỏi tòa Tháp Đôi là có lý do. Tôi thực sự tin vào điều đó. Tôi mong các sản phẩm của mình có thể cứu thật nhiều người trên thế giới này."

"Câu chuyện của tôi có lẽ là rất tích cực. Khi đã thoát khỏi cửa tử, bạn sẽ thấy trên đời chẳng có gì mà bạn không làm được. Tôi thấy mừng vì mình đã gặp may, nhưng cũng buồn cho những ai không thể sống sót."

Nguồn: Mirror
Tin mới trong ngày

Video